Dàn ý so sánh vẻ đẹp sông Đà và sông Hương

Ngữ văn 12: Dàn ý so sánh vẻ đẹp của sông Đà và sông HươngMời các em tham khảo:Đề  bài: Cảm nhận của anh/chị  về  vẻ  đẹp của hình tượng sông Đà trong tác phẩm “Người lái đò  sông Đà” – Nguyễn Tuân và hình tượng sông Hương trong tác phẩm “Ai đã đặt tên cho dòng sông?” – Hoàng Phủ Ngọc Tường. Từ đó, trình bày suy nghĩ của mình về việc bảo vệ cảnh quan thiên nhiên của quê hương, đất nước.Dàn ý 1: Phân tích song song hai vẻ đẹp của sông Đà và sông HươngI. Mở bài: Dẫn dắt, giới thiệu vấn đề cần bàn luận.– Giới thiệu tác giả Nguyễn Tuân và Người lái đò sông Đà– Giới thiệu tác giả Hoàng Phủ Ngọc Tường và Ai đã đặt tên cho dòng sông– Giới thiệu vấn đề nghị luận: vẻ đẹp của sông Hương, sông Đà, và về việc bảo vệ cảnh quan thiên nhiên của quê hương, đất nước.II. Thân bài:1. Nét tương đồng của 2 dòng sông:a. Sông Đà và sông Hương đều được các tác giả miêu tả như một nhân vật trữ tình có tính cách với  những vẻ đẹp đặc trưng riêng biệt, thể hiện tình yêu thiên nhiên, tình yêu quê hương, đất nước.b. Sông Đà và sông Hương đều mang nét đẹp của sự hùng vĩ, dữ dội.– Vẻ đẹp hùng vĩ của sông Đà được thể hiện qua sự hung bạo và dữ dội của nó trên nhiều phương  diện khác nhau cảnh trí dữ dội, âm thanh ghê rợn, đá sông Đà như đang bày trùng vi thạch trận.– Khi chảy giữa lòng Trường Sơn, sông Hương chảy dữ dội tựa 1 bản trường ca của rừng già, tựa  cô gái Di­gan phóng khoáng và man dại….c. Sông Đà và sông Hương đều có vẻ đẹp thơ mộng và trữ tình:– Sông Đà: dáng sông mềm mại tựa mái tóc tuôn dài tuôn dài, màu nước thay đổi qua từng mùa, vẻ đẹp hoang sơ, cổ kính…– Sông Hương: với dòng chảy dịu dàng và đắm say giữa những dặm dài chói lọi màu đỏ của hoa đỗ quyên rừng. Sông Hương còn mang vẻ đẹp của người con gái ngủ  mơ  màng chờ  người tình mong  đợi đánh thức. Nó còn được ví như điệu slow tình cảm dành riêng cho Huế… d. Cả 2 đều được miêu tả qua ngòi bút tài hoa, uyên bác:– Tài hoa:2 dòng sông đều được miêu tả trên phương diện văn hóa, thẩm mĩ:+ Sông Đà là nơi hội tụ 2 nét tiêu biểu, đặc trưng của thiên nhiên Tây Bắc vừa hùng vĩ, uy nghiêm,  dữ dội lại vừa trữ tình, thơ mộng.+ Sông Hương là dòng sông của âm nhạc, dòng sông của thơ ca, của lịch sử gắn liền với những nét  đặc sắc về văn hóa, với vẻ đẹp của người dân xứ Huế.– Uyên bác:cả 2 tác giả đều vận dụng cái nhìn đa ngành, vận dụng kiến thức trên nhiều lĩnh vực nghệ thuật để khắc họa hình tượng 2 dòng sông. 2. Nét độc đáo riêng trong từng hình tượng dòng sông:a. Sông Đà:– Trong đoạn trích, nhà văn tập trung tô đạm nét hung bạo, dữ dội của sông Đà giống như 1 kẻ thù  hiểm độc và hung ác­> Thể hiện rõ nhất qua hình ảnh nước dữ, gió dữ, đá dữ đặc biệt đá bày trùng vi thạch trận chực  lấy đi mạng sống của con người. – Sông Đà được cảm nhận  ở  chính nét dữ  dội, phi thường, khác  lạ: tiếng thét của sông Đà như tiếng thét của ngàn con trâu mộng, đá trên sông đà mỗi viên đều mang  1 khuôn mặt hung bạo, hiếu chiến…– Đặc biệt, tác giả miêu tả sự hung bạo của sông Đà để làm nổi bật sự tài hoa, tài trí của người lái  đò. Lúc này đây, sông Đà như 1 chiến địa dữ dội. Và mỗi lần vượt thác của người lái đò là mỗi lần  ông phải chiến đấu với thần sông, thần đá…b. Sông Hương:– Sông Hương được tô đậm  ở  nét đẹp trữ  tình, thơ  mộng, gợi cảm và nữ  tính, luôn mang dáng vẻ của 1 người con gái xinh đẹp, mong manh có tình yêu say đắm. Khi  ở  thượng nguồn, nó là cô gái Digan phóng khoáng, man dại; khi  ở cánh đồng Châu Hóa, nó là cô thiếu nữ  ngủ  mơ  màng; khi lại như  người tài nữ  đánh đàn giữa đem khuya, hay là nàng Kiều tài hoa, đa tình mà lại chung tình, là  người con gái dịu dàng của đất nước.– Sông Hương được miêu tả  qua chiều sâu văn hóa xứ  Huế, nó như... Read more