Lời bài thơ quê hương của Giang Nam

Dân trí

Lời bài thơ quê hương của Giang Nam

 (Minh họa: Ngọc Diệp)

Bài thơ được tác giả viết năm 1960 khi nhận được thông tin vợ và con ông bị giết hại trong nhà tù Phú Lợi. Song thật may đây là nhầm lẫn. Vợ và con ông đã được thả năm 1962 do địch không tìm ra căn cứ để kết tội. Có thể nói, đây là bài thơ hay nhất của Nhà thơ Giang Nam.

Xem thêm: Viết Đoạn Văn Cảm Nghĩ Về Bài Bánh Trôi Nước Của Hồ Xuân Hương

Sau ngày thống nhất đất nước, năm 1976, Nhà thơ Giang Nam vào làm việc tại TP Hồ Chí Minh. Đến năm 1978, ông lại ra Hà Nội làm Thường trực Hội Nhà văn Việt Nam. Năm1989, sau khi tách tỉnh Phú Khánh thành 2 tỉnh Phú Yên và Khánh Hòa, Tỉnh ủy Khánh Hòa xin ông về làm Phó chủ tịch UBND tỉnh phụ trách văn xã.

QUÊ HƯƠNG

Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ: “Ai bảo chăn trâu là khổ? ” Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao Những ngày trốn học Đuổi bướm cầu ao Mẹ bắt được… Chưa đánh roi nào đã khóc! Có cô bé nhà bên Nhìn tôi cười khúc khíchMắt đen tròn thương thương quá đi thôi… *** Cách mạng bùng lên Rồi kháng chiến trường kỳ Quê tôi đầy bóng giặc Từ biệt mẹ tôi đi Cô bé nhà bên – (có ai ngờ!) Cũng vào du kích Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi!) Giữa cuộc hành quân không nói được một lời Đơn vị đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại… Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi… *** Hoà bình tôi trở về đây Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày Lại gặp em Thẹn thùng nép sau cánh cửa… Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ Chuyện chồng con (khó nói lắm anh ơi!) Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi Em vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng… Hôm nay nhận được tin em Không tin được dù đó là sự thật Giặc bắn em rồi quăng mất xác Chỉ vì em là du kích, em ơi! Đau xé lòng anh, chết nửa con người! Xưa yêu quê hương vì có chim có bướm Có những ngày trốn học bị đòn roi… Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất Có một phần xương thịt của em tôi!

Giang Nam

Cám ơn các bạn!

Nhà thơ Bùi Hoàng Tám tuyển chọn và giới thiệu.

Cơ quan của Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội

Tổng biên tập: Phạm Tuấn Anh

Tòa soạn: Nhà 48, ngõ 2 Giảng Võ, Cát Linh, Đống Đa, Hà Nội

Hotline HN: 0973-567-567. Hotline TP HCM: 0974-567-567

Mọi hành động sử dụng nội dung đăng tải trên Báo điện tử Dân trí tại địa chỉ yome.vn phải có sự đồng ý bằng văn bản của Báo điện tử Dân trí.

Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trườngYêu quê hương qua từng trang sách nhỏ:

“Ai bảo chăn trâu là khổ?”1

Tôi mơ màng nghe chim hót trên caoNhững ngày trốn họcĐuổi bướm cầu aoMẹ bắt đượcChưa đánh roi nào đã khócCó cô bé nhà bên

Nhìn tôi cười khúc khích…

Cách mạng bùng lênRồi kháng chiến trường kỳQuê tôi đầy bóng giặcTừ biệt mẹ tôi điCô bé nhà bên (có ai ngờ!)Cũng vào du kíchHôm gặp tôi vẫn cười khúc khíchMắt đen tròn (thương thương quá đi thôi)Giữa cuộc hành quân không nói được một lời…Đơn vị đi qua tôi ngoái đầu nhìn lại

Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi

Hòa bình tôi trở về đâyVới mái trường xưa, bãi mía, luống càyLại gặp emThẹn thùng nép sau cánh cửaVẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ– Chuyện chồng con… (khó nói lắm anh ơi)!Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn, ngậm ngùi

Xem thêm:  Thuốc tiểu đường có tác dụng trong bao lâu

Em để yên trong tay tôi nóng bỏng

Hôm nay nhận được tin emKhông tin được dù đó là sự thật:Giặc bắn em rồi quăng mất xácChỉ vì em là du kích em ơi!

Đau xé lòng anh chết nửa con người!

Xưa yêu quê hương vì có chim, có bướmCó những ngày trốn học bị đòn roiNay yêu quê hương vì trong từng nắm đất

Có một phần xương thịt của em tôi.

1960

Privacy Overview

This website uses cookies so that we can provide you with the best user experience possible. Cookie information is stored in your browser and performs functions such as recognising you when you return to our website and helping our team to understand which sections of the website you find most interesting and useful.

Strictly Necessary Cookies

Strictly Necessary Cookie should be enabled at all times so that we can save your preferences for cookie settings.

If you disable this cookie, we will not be able to save your preferences. This means that every time you visit this website you will need to enable or disable cookies again.

Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ:
“Ai bảo chăn trâu là khổ?”
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao
Những ngày trốn học
Đuổi bướm cầu ao
Mẹ bắt được…
Chưa đánh roi nào đã khóc!
Có cô bé nhà bên
Nhìn tôi cười khúc khích…
***
Cách mạng bùng lên
Rồi kháng chiến trường kỳ
Quê tôi đầy bóng giặc
Từ biệt mẹ tôi đi
Cô bé nhà bên – (có ai ngờ!)
Cũng vào du kích
Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích
Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi!)
Giữa cuộc hành quân không nói được một lời
Đơn vị đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại…
Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi…
***
Hòa bình tôi trở về đây
Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày
Lại gặp em
Thẹn thùng nép sau cánh cửa…
Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ
Chuyện chồng con (khó nói lắm anh ơi!)
Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi
Em vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng…
Hôm nay nhận được tin em
Không tin được dù đó là sự thật
Giặc bắn em rồi quăng mất xác
Chỉ vì em là du kích, em ơi!
Đau xé lòng anh, chết nửa con người!
Xưa yêu quê hương vì có chim có bướm
Có những ngày trốn học bị đòn roi…
Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất

Có một phần xương thịt của em tôi

Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Giang Nam » Tháng Tám ngày mai (1962)

Lời bài thơ quê hương của Giang Nam

Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trườngYêu quê hương qua từng trang sách nhỏ:“”Tôi mơ màng nghe chim hót trên caoNhững ngày trốn họcĐuổi bướm cầu aoMẹ bắt được…Chưa đánh roi nào đã khóc!Có cô bé nhà bênNhìn tôi cười khúc khích…***Cách mạng bùng lênRồi kháng chiến trường kỳQuê tôi đầy bóng giặcTừ biệt mẹ tôi điCô bé nhà bên – (có ai ngờ!)Cũng vào du kíchHôm gặp tôi vẫn cười khúc khíchMắt đen tròn (thương thương quá đi thôi!)Giữa cuộc hành quân không nói được một lờiĐơn vị đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại…Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi…***Hoà bình tôi trở về đâyVới mái trường xưa, bãi mía, luống càyLại gặp emThẹn thùng nép sau cánh cửa…Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏChuyện chồng con (khó nói lắm anh ơi!)Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùiEm vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng…Hôm nay nhận được tin emKhông tin được dù đó là sự thậtGiặc bắn em rồi quăng mất xácChỉ vì em là du kích, em ơi!Đau xé lòng anh, chết nửa con người!Xưa yêu quê hương vì có chim có bướmCó những ngày trốn học bị đòn roi…Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất

Xem thêm:  To chức nào dưới đây được đánh gia là tiền thân của Hội Việt Nam cách mạng Thanh niên

Có một phần xương thịt của em tôi

1960Bài thơ này đã được nhạc sĩ Phạm Trọng Cầu phổ nhạc.

Nguồn: Giang Nam, Tháng Tám ngày mai, NXB Văn học, 1962

Xếp theo: Ngày gửi Mới cập nhật

Trang 12345 trong tổng số 5 trang (49 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] … ›Trang sau »Trang cuối

Em là một học sinh lớp 9. trong chương trình em học cấp 2,có 2 bài tên quê hương, không chỉ có vậy mà còn có rất nhiều bài thơ khác nói nvề quê hương nữa. Những bài ấy làm em xúc động thật sự. Và trong một buổi học, em nghe cô giáo đọc một bài thơ làm em nhớ mãi. Chính là bài Quê hương của nhà thơ Giang Nam. Bài thơ không có trong chương trình lớp 9 nên em đã hỏi cô tiêu đề bài thơ.
 Trong bài, những kỉ niệm tuổi thơ của nhà thơ hiện lên rất đẹp, có cả những lần thể hiện đó là một cậu bế nghịch ngợm, nhưng đó đều là những kỉ niệm khó quên trong cuộc đời.cuộc sóng miền quê thủa ngày xưa ấy, thật là thanh bình, đưa tâm hồn của một cậu bé đến một cảm xúc chân thành, thấy yêu quê hương qua từng trang sách. Những cảm xúc ấy là chân thật, xuất phát từ tâm hồn của một cậu bé ngây thơ, tinh nghịch nhưng cũng rất giàu tình yuê với cuộc sống.


* Em xin lỗi vì đây là bài viết tranh thủ lúc ở thư viện trường nên cảm nhận còn xơ xài, thiếu sót nhiều. Mong mọi người cho em ý kiến để em có dũng khí viết tiếp những phần sau. Em xin cảm ơn.

Hoa dạy cho ta nhiều điều và là người bạn tốt. Mỗi loài hoa có vẻ đẹp và hương thơm riêng, con người cũng vậy, sống sao cho có ích là được

Cảm xúc của mình có gì sai đâu mà phải xin lỗi hả em. Những học sinh còn trẻ mà tự đi tìm hiểu về bài thơ này giờ chắc cũng không nhiều đâu, phải hãnh diện vì điều đó chứ. Mong em tiếp tục tham gia với mọi người trong TV 🙂

Không biết bài này đã từng bao giờ có trong chương trình phổ thông chưa, nhưng hồi anh học cũng không có, mà cũng chỉ thỉnh thoảng được nghe thầy cô giáo đọc một vài câu.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.

Em xin cảm ơn lời đọng viên của anh. Vậy là em đã có đủ dũng khí để có thể nghĩ tiếp về bài thơ này. Dúng là lần đầu em nghe bài thơ nhưng em lại có một cảm xúc rất đặc biệt vì nó thanh bình lắm.( Đúng theo cuộc sống mà em muốn chứ không phải ở một thành phố tiện nghi nhưng phức tạp).
Bài thơ này không có trong chương trình phổ thông đâu. Mà em cũng không biết lên cấp 3 có trong chương trình cải cách không nữa. Nghe anh nói có không nhiều học sinh tự tìm hiểu về bài thơ này, có lẽ là vì họ chưa được biết đến thôi, chứ em nghĩ là nột khi biết thì họ cũng sẽ tìm hiểu như em thôi.

Xem thêm:  Châu Nam Cực Nam trong khoảng từ


Em muốn hỏi mọi người có biết một bài thơ của Viễn Phương trong đó có câu:’khi tôi đi đất bỗng hoá tâm hồn”? Nếu ai biết làm ơn chỉ hộ em tiêu đề của bài này. Em xin cảm ơn.

Hoa dạy cho ta nhiều điều và là người bạn tốt. Mỗi loài hoa có vẻ đẹp và hương thơm riêng, con người cũng vậy, sống sao cho có ích là được

Khi ta ở chỉ là nơi đất ởKhi ta đi đất bỗng hoá tâm hồnHai câu này trong bài “Tiếng hát con tàu” của Chế Lan Viên. Em đợi học đến lớp 12 chắc bài này vẫn còn trong chương trình đấy.

Tiếng hát con tàu: http://www.thivien.net/Ch…em-hknC8jeqgFrNsYbo9fQ5dg

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.

Cảm ơn anh đã chỉ cho em tiêu dề bài thơ. Đã tìm thấy bài thơ đó rồi. Mà em thắc mắc là : có pahỉ anh là một người rất yêu thơ văn và giỏi Văn học không? Em thấy anh biết khá nhiều bài thơ và đã post rất nhiều bài lên rồi. Em cũng là người rất thích văn học và có lẽ là thiên về môn đó nhất. Em có yêu cầu này: Anh có thể cho em tôn làm sư phụ không?
À, anh chỉ cho em cách đưa bài lên trang này với. Em có khá nhiều bài cả thơ và văn muốn đưa lên cho mội người cùng thưởng thức.


Em xin cảm ơn.

Hoa dạy cho ta nhiều điều và là người bạn tốt. Mỗi loài hoa có vẻ đẹp và hương thơm riêng, con người cũng vậy, sống sao cho có ích là được

Mời làm sư phụ thì anh không dám rồi, em hãy tham gia vào diễn đàn: http://www.thivien.net/forum

Có gì mọi người sẽ cùng giải đáp hoặc thảo luận với em.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.

Sao lại không dám hả anh? Em rất phục những ai học giỏi, đặc biệt là môn văn.
Em vào forum rồi nhưng mới chỉ vào mục xin làm quen thôi. Có vẻ mọi người đều yêu thơ văn quá.


Cảm ơn anh đã cho em trang đó.

Hoa dạy cho ta nhiều điều và là người bạn tốt. Mỗi loài hoa có vẻ đẹp và hương thơm riêng, con người cũng vậy, sống sao cho có ích là được

Đơn giản vì anh ko phải là người học giỏi văn, chắc phải trông chờ vào em thôi. :p

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.

Hì, sao chị lại được học nhỉ các em nhỉ?:-P

Như vậy là sau khi cải cách sách giáo khoa, người ta đã bỏ đi một số bài hay rồi chăng?

“Xin anh đừng hỏi vì sao
Tên anh em để lẫn vào trong thơ…”

Anh Điệp Luyên hoa à, Anh nói anh không giỏi Văn mà sao em thấy anh biết nhiều bài thơ thế? Chắc anh lại khiêm tốn rồi. Mà anh bảo trông vào em là sao?
Chị Hoa Xuyên Tuyết , chị nói đúng hay sao ấy. Bây giờ chương trình bọn em học bị bỏ nhiều bài hay lắm(Em nghe anh em nói vậy). Ngày xưa chị học lớp mấy thì có bài này hả chị?

Hoa dạy cho ta nhiều điều và là người bạn tốt. Mỗi loài hoa có vẻ đẹp và hương thơm riêng, con người cũng vậy, sống sao cho có ích là được

Trang 12345 trong tổng số 5 trang (49 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] … ›Trang sau »Trang cuối

Thuộc website harveymomstudy.com

Related Posts