Không ngờ lấy phải tổng tài lục thừa tiêu

Chưa có đánh giá nào, bạn hãy là người đầu tiên đánh giá truyện này!

Thể loại: Ngôn tình, lãng mạn, cưới trước yêu sau

Giới thiệu

Cô là người dễ khuất phục thế sao?Không, có đau xót cỡ nào, cô cũng phải nuốt ngược vào.Đặt bút kí lên tờ đơn ly hôn, cô trực tiếp rời đi, mang theo cả sinh linh trong bụng, bình tĩnh, đạm nhiên để lại hết thảy sau lưng.Năm năm sauDưới ánh đèn sáng chói kia, cô và anh gặp lại nhau.

Người kia thế mà lại cười nham hiểm rồi hôn nhẹ lên cánh môi cô: “Tôi đã nói cho cô biết, thực ra chúng ta chưa từng ly hôn chưa?”

Lâm Vận Cần không ngờ Lục Thừa Tiêu lại đồng ý nhanh như vậy, việc này cũng ngoài dự liệu của bà ta. – Ha ha ha tất nhiên, đương nhiên. Lễ vật của Nhà họ Lục mà ít sao? nghĩ đến tiên, Lâm Vận Cần cười sung sướng Để ngăn cho việc Lục Thừa Tiêu hối hận mà thay đổi ý kiến, Lâm Vận Cần đã mang bán thông tin của Diệp Vẫn Ninh và Lục Thừa Tiêu cho các tờ báo lớn để đổi lấy sự phòng bị cho mình. Chỉ qua một đêm, mọi chuyện xảy ra giữa thiên kim tiểu thư tập đoàn Diệp Thị và tổng tài của tập đoàn tài chính Đế Thịnh qua đêm với nhau đã âm ï náo loạn, tất cả người dân thành phố T không ai là không biết chuyện, Diệp vấn Ninh đến trường học mà cũng bị bao vây bởi những tiếng đồn thổi xì xào, cô chỉ còn cách tạm thời xin nghỉ ở nhà. Để duy trì trật tự cho nhà trường, nhà trường cũng đề nghị cô tạm thời nghỉ ở nhà. Sau khi thông tin nổ ra, trong vòng một tháng, Diệp Vẫn Ninh thậm chí không dám bước ra khỏi nhà, cô không biết cách đối phó làm sao với những câu hỏi thọc mạch thâm thúy của cánh phóng viên, bởi vậy cứ nằm yên trong nhà là tốt nhất. Bỗng nhiên, chuông điện thoại của cô reo lên, nhìn thấy số lạ, Diệp Vấn Ninh cảm thấy lạ lạ, nhưng cô vẫn ấn nút trả lời -Alo. – Thế nào rồi, cô Diệp, cô vẫn chưa chuẩn bị kết hôn với tôi sao? Giọng nói đây châm chọc ở đầu dây bên kia vang lên. Là anh ta. Hai má của Diệp Vãn Ninh bỗng dưng đỏ ửng lên, anh ta lại nói: -Những tin đồn bền ngoài, cô biết rồi chứ? Cứ sôi sục xôn xao hết cả lên, tôi không biết giải quyết như thế nào đây. Diệp Vấn Ninh hít thật sâu mấy lân rồi khó khăn lắm mới nói ra được mấy từ: -Lục Thừa Tiêu, tôi sẽ lấy anh. Mẹ cô đã nhận lễ vật của Nhà họ Lục rồi, nên cô nghĩ không lấy anh ta không được, nhưng những lời nói từ miệng cô khiến cho Lục Thừa Tiêu cảm thấy mùi vị khang khác -Gì cơ? Nghĩ thông rồi à? Giọng điệu châm biếm mỉa mai và sắc thái biểu lộ cảm xúc của anh ta khiến Diệp Vãn Ninh không biết tại sao mà lạnh sống lưng. Tình cảnh của cô bắt buộc phải nghĩ thông, vì cha, vì công việc kinh doanh đang gặp khó khăn của Diệp thị. – Đâu tháng sau. Diệp Vẫn Ninh vô cùng kinh ngạc. – Sao nhanh thế? Anh ta ra quyết định có phần nhanh quá mức. – Tôi sẽ cho người đến làm việc với bên nhà cô. Diệp Vẫn Ninh đặt điện thoại lên trên bàn, cô biết mình chẳng có lí do gì để phản đối, chỉ có thể thuận theo ý của Lục Thừa Tiêu, vì vận mệnh của tập đoàn Diệp Thị đang nằm trong tay anh ta, cô chỉ là quân bài đánh đổi lấy Diệp Thị “ Cốc cốc cốc “ có tiếng gõ cửa. – Tiểu thư, tiểu thư uống sữa rồi ngủ sớm ạ! Chị Ngô ở trong Nhà họ Diệp đã nhiêu năm, là người chăm sóc từng li từng tí cho Diệp Vãn Ninh, nhiều lúc, chị Ngô giống mẹ cô hơn. – Vâng ạI Diệp Vẫn Ninh đang vẽ tranh thì đặt bút xuống, quay người nhìn chị Ngô, lấy cốc sữa: -À phải rồi, Chị Ngô, mẹ em và chú Vương vẫn chưa về ạ? – Phu nhân và Vương quản gia.. là ông Vương đang tổ chức một bữa tiệc gì đấy, vẫn chưa trở vê. Diệp Vãn Ninh không để ý đến lời nói ngập ngừng và biểu cảm của chị Ngô. Diệp Vãn Ninh gật đầu: -Vâng, chị Ngô cũng đi nghỉ sớm đi ạ, em sẽ uống sữa sau. – Tiểu thư, cô đừng thức muộn quá, tôi đi trước nhé!: – Vâng, ngủ ngon nhé chị Ngô Diệp Vấn Ninh mỉm cười – Tiểu thư chúc ngủ ngon. Chị Ngô nhẹ nhàng gật đầu, quay người rời khỏi căn phòng. Diệp Vấn Ninh nhìn vào thiết kế bản vẽ, có chút không hài lòng, với tay lấy cốc sữa, ngửi thấy mùi sữa, Diệp Vẫn Ninh cảm thấy khó chịu trong bụng, buồn nôn. Cô lập tức để cốc sữa sang bên cạnh, cầm thấy điện thoại lên và xem lịch kinh nguyệt, kinh nguyệt của cô bị chậm rồi sao? Mọi tháng cô luôn đúng, lần này muộn cô lại không để ý, có lẽ là do thức khuya cũng ảnh hưởng đến, hơn nữa mấy ngày nay cô phải làm bài tập, phải thức đêm để nhanh chóng hoàn thành bản vẽ, cô mở ngăn kéo, lặng người nhìn túi thuốc tránh thai vẫn để trong ngăn bàn, cô mới nhớ ra rằng mình đã quên uống thuốc. Diệp Vấn Ninh ngẩn người ra, bất giác cô đặt tay lên bung mình, chẳng có lẽ cô đã có một thai sao 2 -Cô ơi, cô cân mua gì ạ? Đứng trước mặt nhân viên bán hàng, Diệp Vãn Ninh mãi không biết nói thế nào -Tôi muốn mua… cái kiểm tra có thai. – À tôi biết rồi? Dù đã làm ở hiệu thuốc nhiêu năm như vậy nhưng nhìn dáng vẻ trẻ trung xinh đẹp của Diệp Vẫn Ninh, người bán hàng cảm thấy có chút kì lạ, nhìn thây biểu cảm của người bán hàng, lúc này Diệp Vẫn Ninh chỉ muốn đào một cái hố thật to để chui xuống. Người bán hàng chọn mấy loại tốt rôi nói với Diệp Vẫn Ninh: -Loại này được phản hôi rất tốt, nhiêu người mua lắm.

Xem thêm:  Thịt để ngăn mát được bao lâu

Cái này lại còn có phản hồi tốt sao 2 – Xoạch”, cách nơi đó không xa, đã có người chụp được tất cả mọi việc xảy ra trong hiệu thuốc.

********** Chương 111 RỐI TUNG MỌI THỨ Cô ôm lấy ngực trái, tim rầm rỉ đau… vừa nãy anh giống như tên giết người máu lạnh, cầm con dao sắc bén đâm vào tim cô không chút nể nang nào… lặp đi lặp lại nhiều lần, khiến cô không thể thích ứng được. Lục Thừa Tiêu ở bên ngoài vô cùng chán nản thấp giọng mắng mấy tiếng.

Advertisement

Nghe xong câu trả lời của cô, sao anh lại rầu rĩ thế này?! Nhìn thấy cô gắng gượng nén nước mắt, anh cảm nhận được tim mình quặn thắt lại từng cơn!? Lại nhìn vào gò má trắng bệch của cô, nhưng vẫn cố nặn ra nụ cười, anh lại có loại xúc động muốn ôm chặt cô vào lòng? Đáng chết Ngay cả anh cũng phát hiện bản thân không bình thường, người phụ nữ đó trước nay đều không phải là người mà anh muốn! Mục đích của anh là báo thù, báo thù cho Vân Nhi, bắt Diệp Vãn Ninh phải trả giá! Nhưng bây giờ, tất cả mọi thứ đều trở nên rối tung rồi mù! Anh bất đắc dĩ lắc đầu, trên khuôn mặt tuấn tú hiện lên vẻ nghiêm túc mà đáng sợ, anh vén lại những sợi tóc bởi vì phẫn nộ mà rơi lả tả trước trán, anh soải bước đi nhanh về phía phòng ngủ của Lạc Vận Nhi “Anh Thừa Tiêu..” Lạc Vận Nhi ngồi trên ghế sofa đổi diện cửa, nhìn Lục Thừa Tiêu xuất hiện trong phòng của mình, cô ta thả đồ trong tay xuống, lập tức đứng lên nghênh đón, “Anh Thừa Tiêu, em xin lỗi.” “Anh nói là sẽ đồng ý để em rời đi à?” Giọng Lục Thừa Tiêu cứng rắn. “Nếu như em tiếp tục ở lại, em rất sợ sẽ làm tổn thương đến tình cảm giữa anh và chị Vãn Ninh, em thích anh, anh Thừa Tiêu, nhưng em không thể làm thế được.” “Có gì không được?” Anh chủ động ôm cô ta vào lòng, nhưng lại cảm thấy không đúng… tại sao ôm cô ta lại khiến cho anh có cảm giác không quen? Chẳng nhẽ anh thực sự đã quen với sự tồn tại của người phụ nữ kia rồi sao? Không, tuyệt đối không thể nào! “Anh Thừa Tiêu… ưm… Anh cúi đầu hôn lên môi cô ta, vào khoảnh khắc mỗi anh đặt lên cánh môi cô ta, anh lập tức nhả ra, sau đó thả hai tay đang ôm lấy cơ thể cô ta, cảm giác sai quá, sai vô cùng! Đến anh cũng không nói ra được chỗ nào không bình thường, rốt cuộc là cái gì không bình thường! Nhưng tóm lại, cảm giác ôm và hôn cô ta, khiến anh thấy không quen! Xem ra, đúng là anh đã có hứng thú với người phụ nữ kia rồi! “Anh Thừa Tiêu.. “Đưa bản xét nghiệm của em cho anh. “Dạ, vâng.” Lạc Vận Nhi rất ngạc nhiên, sau đó lập tức khôi phục lại vẻ nhu thuận dễ thương như ngày thường, “Em đi lấy cho anh.” Cô ta xoay người đi đến bên tủ, cầm lấy bản xét nghiệm ở trong, sau đó đi về phía Lục Thừa Tiêu, chuyền cho anh. “Đây là bản xét nghiệm vừa kiểm tra ngày hôm nay, em cảm thấy không khỏe mới đi bệnh viện khám thử, sau khi nói rõ tình trạng của em cho bác sỹ, bác sỹ hỏi em vài vấn đề, rồi bắt em đi đến khoa phụ sản kiểm tra. Lạc Vận Nhi giải thích ngắn gọn: “Nhưng không ngờ rằng… kết quả kiểm tra được là em đã mang thai Lục Thừa Tiêu nhíu chặt ấn đường, anh không nói lời nào nhìn bản xét nghiệm trong tay mình, “Ừ, anh biết rồi, em nghỉ ngơi đi, không có sự cho phép của anh, em không được rời khỏi đây “Anh Thừa Tiêu.” Lạc Vận Nhi kéo cổ tay Lục Thừa Tiêu, “Anh Thừa Tiêu, đứa bé này… nên làm thế nào? Xin anh… xin anh đừng nói giống chị Vãn Ninh, đừng nhẫn tâm như thế đối với con của chúng ta, được không?” “Cô ấy? Cô ấy nói cái gì?” Nghe thấy Lạc Vận Nhi nhắc đến Diệp Vãn Ninh, đầu tim anh như vị vật nặng gõ mạnh vào vậy! “Chị Văn Ninh nói… chị ấy nói.” Lạc Vận Nhi ấp a ấp ủng, ngập ngừng hết nửa ngày vẫn chưa nói ra được câu hoàn chỉnh. “Nói.” Anh lạnh giọng nói. Lạc Vận Nhi mím chặt môi dưới, giả vờ cái vẻ đáng thương vô tội, “Chị Vấn Ninh nói không thể giữ đứa bé này, chỉ có chị ấy mới có thể sinh con cho nhà họ Lục anh, còn đứa con mà em mang chỉ là đứa ngoài giá thú… là thứ tạp chủng, em không xứng sinh nó ra, em không xứng ở bên cạnh anh, càng không xứng tiếp tục ở lại nhà họ Lục, vì thế… vì con nên em muốn rời khỏi đây, nhưng chị Vãn Ninh nói, chỉ cần em quỳ xuống thì có thể cho em đi. Vì con em… em đã quỳ, nhưng em quỳ rồi, chị ấy lại nói… bắt em phải đi phá đứa bé mới có thể đi, vì thế. “Đây đúng là lời cô ấy nói?” Anh cảm nhận được, cô không giống loại người có thể nói ra những lời này. “Thật ạ… người làm cũng nghe thấy, nếu anh Thừa Tiêu không tin lời em nói, có thể hỏi cô ấy.” Thực ra Lạc Vận Nhi cũng đang lo ngay ngáy, bây giờ cô ta rất sợ hãi, sợ lời nói dối bị vạch trần, nhưng lại giả vờ rất bình tĩnh! Cô ta giống như đang trần thuật lại sự thật mà thôi! “Anh biết rồi, em nghỉ ngơi đi, anh sẽ sắp xếp cho em đi xét nghiệm lần nữa. Nói cho cùng… anh vẫn luôn có thái độ nghi ngờ về đứa bé này. “Dạ vâng.” Lạc Vận Nhi đã sớm tính toán hết rồi, trước sau chỉ cách nhau một tuần lễ thì không kiểm tra ra được gì! Cô ta nở nụ cười, nhìn Lục Thừa Tiêu, “Anh Thừa Tiêu, em xin anh, đừng làm hại… con của chúng ta, được không?” “Nếu như đúng là con của anh, anh đương nhiên sẽ không làm hại đến nó, nhưng nếu như không phải con của anh, em nên biết kết cục đã lừa gạt, giở trò với anh chứ?” “Anh Thừa Tiêu… Lạc Vận Nhi không ngờ rằng Lục Thừa Tiêu sẽ nói như vậy, cô ta sững sờ, sau đó khẽ gật đầu, “Em hiểu rõ, em không lừa dối, cũng không giở trò với anh. Anh Thừa Tiêu, có thể cả thế giới này ai cũng lừa gạt anh, nhưng chỉ duy em sẽ không, mỗi câu em nói đều là sự thật, em có thể đi kiểm tra cùng anh, chứng minh em đã mang thai, hơn nữa đúng là con của anh. Lục Thừa Tiêu chỉ nhìn cô ta một cái, sau đó quay người rời đi, “Sắp xếp lại hành lý, có chuyện gì thì bảo người giúp việc. Cảm nhận được sự lạnh nhạt bất ngờ của anh, Lạc Vận Nhi đứng sững sờ nguyên chỗ cũ qua hồi lâu vẫn không nói ra lời nào… “Cô Lạc. Người giúp việc đi vào phòng ngủ của Lạc Vận Nhi, đặt một ít đồ lót dạ và một ly sữa bò lên chiếc bàn trà. “Ừ, chuyện hôm nay cô làm rất tốt, đợi kỳ thử việc của cô kết thúc, thì rời khỏi đây.” Lạc Vận Nhi đẩy một tấm chi phiếu đến trước mặt cô ta, “Cất cẩn thận đấy, đi ra đi. “Cám ơn cô Lạc, cám ơn!” Người giúp việc cảm động đến rơi nước mắt nói lời cảm ơn với Lạc Vận Nhi, không ngờ rằng chỉ nói dối thôi cũng nhận được ba trăm ngàn tệ! Đối với cô ta mà nói, cho là hai mươi năm cũng không dành dụm được số tiền lớn như thế này! “Đi ra đi.” Lạc Vận Nhi nhìn bộ dạng kinh hãi không thôi của cô ta mà cảm thấy nực cười, không phải là ba trăm ngàn tệ thôi à? Đợi cô ngồi vào được vị trí Lục phu nhân, đừng nói là ba trăm ngàn tệ, ba mươi triệu tệ cũng chỉ là chuyện nhỏ! Người giúp việc cầm khay đồ rời khỏi phòng ngủ, cẩn thận khẽ khàng đóng cửa phòng lại.

Xem thêm:  Cách chế keo

Lạc Vận Nhi cúi đầu nhìn cái bụng bằng phẳng của mình, giơ tay vỗ về nói: “Bé con à, con cũng đừng trách mẹ nhẫn tâm… ai bảo con là con của Lang Yên chứ… mẹ chỉ hận hắn thôi, không hề có tình yêu.” Cô ta hung dữ lên tiếng, nụ cười âm trầm trên mặt khiến người khác cảm thấy đáng sợ.

Thuộc website Harveymomstudy.com

Related Posts