Bệnh thuốc độc là gì

Mỗi khi ai đó có triệu chứng khó thở, phù nề, đau quặn khắp người 1, 2 tuần không dứt, người ta nghĩ ngay đến “nó”. Người dân nơi đây thường gọi “nó” là “ma thuốc độc”. Bởi không ít người đến nay vẫn tin là có những người chuyên nuôi độc để hại người khác. Ở nơi mà sự giải thích của y học chưa đứng chân được, những lời đồn thổi kiểu như vậy vẫn như những con rắn lần mò trong những bụi cây ngọn cỏ. Cái gọi là “ma thuốc độc” thực ra chẳng có gì huyền bí cả. Có chăng là do thiếu hiểu biết, văn hoá thấp nên lời đồn cứ thế mà thêu dệt.

Về mảnh đất “ma”!

Huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh, là một trong những vùng quê có nhiều chuyện về “ma thuốc độc”. Bất cứ ngõ ngách nào trên mảnh đất này cũng đồn thổi về việc tồn tại một căn bệnh kỳ lạ. Chúng tôi gặp và tiếp xúc với nhiều người dân địa phương, không ai biết “ma thuốc độc”, ai cũng nói là “chưa bao giờ thấy con “ma thuốc độc” mà chỉ nghe kể”.

Kể cả cụ Lân ở xóm Linh Vượng, xã Xuân Liên, huyện Nghi Xuân, người được dân trong xã cho là biết nhiều nhất về “ma thuốc độc” cũng chẳng biết “nó là cái gì”! Người ta bảo, căn bệnh đó là do một loại độc của một số người xấu “nuôi” để hại người khác. Dù vậy, những câu chuyện thực thực hư hư vẫn ám ảnh và tồn tại trong tiềm thức người dân nơi đây không biết bao nhiêu đời. Cho đến tận bây giờ, sự thật về “ma thuốc độc” rất cần được vén bức màn thần bí.

Khi biết chúng tôi muốn tìm hiểu về căn bệnh kỳ lạ này, ông Lân lắc đầu ngán ngẩm: “Vô vàn lắm! Người mắc thuốc độc và cả người chữa thuốc độc nhiều không kể hết được. Nhiều đến mức loạn cả lên không biết mô (đâu) là thật, mô là giả. Có thời nghiêm trọng đến mức, ở làng này người lạ vào chơi không ai dám ngủ qua đêm, không dám ăn cơm, không dám uống nước chỉ vì sợ dính độc. Dân tình rất sợ, hoang mang. Nhưng không biết sợ cái chi (gì)? Sợ một căn bệnh vô hình. Mà nói vô hình cũng không đúng. Bị dính độc rồi, không chữa thì chỉ có chết mà thôi. Đấy, vừa mới năm ngoái đây thôi, chị Hoa ở xóm bên, bị dính thuốc độc mà tưởng là bị cảm, uống thuốc cảm vẫn không thôi. Mãi rồi mới đến thầy lang, thì muộn quá. Chết rồi”!?

Câu chuyện từ nạn nhân của “ma thuốc độc”

Nghe nói có bà cụ ở xóm Đồng Quế, xã Xuân An, Nghi Xuân bị nghi là trúng “ma thuốc độc” mới được cứu thoát khỏi bàn tay tử thần nhờ bài thuốc của lang y vườn, chúng tôi đã tìm đến tận nhà bà.

Đó là cụ Lê Thị Vinh, năm nay đã 73 tuổi. Gặp chúng tôi, cụ Vinh thuật lại đầu đuôi câu chuyện: “Cách đây khoảng 2 tuần, tự nhiên tui thấy nhọc nhọc (mệt) trong ngài (người), thở không được, người phù cả lên. Cứ chiều đến thì lại đau hơn sáng. Tình trạng ngày một xấu đi. Hơn một tuần thì không đi lại được. Xuống trạm xá nằm vài ngày, cũng không biết là bệnh gì. Tui (tôi) cứ tưởng là chỉ có nước chết thôi. Rứa (Thế) là ông trạm trưởng bày cho tui tìm đến ông lang ở Xuân Viên để bốc thuốc chữa bệnh. Ông ta nói là “nghi bà bị trúng “ma thuốc độc” lắm”. Rứa là thằng cháu đích tôn chở tui đến nhờ ông lang chữa. Đến thì cũng đến rứa thôi chứ không nghĩ là bị thuốc độc. Tui già cả rồi, với lại không thù oán gì ai thì người ta bỏ thuốc tui mần (làm) chi. Khám qua ông lang Xuân Viên ấy nói là tui ăn bánh mướt có tẩm “thuốc độc”. Đúng là tui có ăn bánh mướt trước khi bị đau thật. Lấy thuốc ông ấy về sắc lên uống, chỉ 2 ngày sau là thấy trong ngài khoẻ trở lại. Ít hôm thì bình thường”.

Xem thêm  the goop là gì - Nghĩa của từ the goop

Cụ Vinh giờ đã tươi tỉnh. Nhìn cụ, không ai nghĩ chỉ mấy ngày hôm trước bà cụ này đang nằm chờ chết. Người nhà của cụ kể lại, lúc lên cơn, bà sùi cả bọt mép, nhìn giống như bị dại, mắt thì vô hồn đờ đẫn. Vậy mà điều kỳ diệu từ thang thuốc lá của ông lang đó đã giúp bà ở lại với cuộc đời.

Nghe qua câu chuyện kỳ lạ của bà Vinh có vẻ rất mê tín nhưng đối với cụ Lân thì lần này không thể không tin. Cụ cũng đã từng tận mắt chứng kiến một trường hợp bị cho là trúng độc. Cách đây hơn 30 năm, chính mẹ đẻ của cụ đã được cứu sống trong gang tấc. Cụ kể lại: “Bà cụ đẻ ra tui không biết ăn phải chi mà lăn ra ốm, rồi liệt dần, đến lúc chỉ nằm thoi thóp chờ chết. Trong lúc nguy ngập đó thì một người trong làng đến và nói rằng cứu được bà. Ông ta xoa lên người bà cụ, rồi cho uống cái gì đó, không ai biết được. Không ngờ mấy bữa sau bà cụ khoẻ hẳn. Ông ta cũng không nói chi thêm trước sự ngạc nhiên của nhiều người. Sau này nhiều người có xì xào cho rằng, ân nhân của nhà tôi chính là người nuôi thuốc độc và đã đánh nhầm độc bà cụ. Khi đó tôi cũng chưa tin lắm…”.

Ông lang chữa bệnh… vô hình

Căn bệnh này vô hình đã là mảnh đất sống của những thầy lang vườn. Chỉ một bài thuốc giải độc duy nhất đã cứu sống không biết bao nhiêu người. Họ không có giấy phép hoạt động của Sở Y tế. Họ không được học qua một lớp đông, tây y nào. Họ chỉ chữa có một bệnh. Điều đặc biệt hơn là họ cũng không biết “ma thuốc độc” là bệnh gì?  Nếu như là một chất độc thì đó là chất gì, không một ai lý giải được.

Theo chân bà Lê Thị Vinh ở xóm Đồng Quế, Xuân An, Nghi Xuân, chúng tôi tìm đến nhà ông lang ở Xuân Viên để ông lang này kiểm tra lại “bệnh tình” của bà cụ. Vị lang y có tên Nguyễn Văn Khang, đã hơn 30 năm trong nghề chữa bệnh này. Nhà của vị lang y này, nói đúng ra là mái tranh lụp xụp của ông nằm ngay mặt đường tỉnh lộ đoạn đi qua Xuân Viên của huyện Nghi Xuân. Trong nhà không thấy bóng dáng con cái đâu, chỉ có hai vợ chồng già sống với nhau. Ông lang Khang đã ngoài 70 tuổi nhưng trông vẫn khoẻ mạnh. Ông từng là bộ đội chiến đấu tại mặt trận phía nam. Chiến trường đã lấy đi cái chân phải của ông. Về nhà không thể làm nông được, ông đã học được bài thuốc này từ cha mình để kiếm sống.

Xem thêm  siam là gì - Nghĩa của từ siam

Ông lang Khang gọi bà Vinh mang ghế ra sân ngồi để kiểm tra. Ông sờ nắn gáy, bàn tay và cả trán bà cụ chỉ chừng có vài phút. Ông lang Khang cất tiếng: “Bà khỏi rồi đấy, không phải đến” trong sự phấn khởi, mừng rỡ ra mặt của bà cụ.

9 vị thuốc của ông lang Khang gồm:

1.  1 nắm tinh tre

2.  7 lá trầu không

3.  5 cây răng cưa

4.  5 cây mã đề

5.  5 cây vòi voi

6.  7 hoa dâm bụt đỏ

7.  1 nắm đậu đỏ

8.  18 nụ đinh hương

9.   2 quả táo khô

Đàn bà dùng cả 9 vị, đàn ông thì bớt đi 2 vị.

Thuốc được trộn với nhau, sắc lấy nước uống.

Khi biết chúng tôi về đây tìm hiểu căn bệnh lạ này, ông Khang hết sức cởi mở. Lôi từ trong túi nilông đã cũ một tập sách gồm mấy quyển vở được ông nghi lại họ tên, địa chỉ những người đã được ông chữa khỏi từ hơn… 30 năm nay. Không thể đếm xuể. Đặc biệt, có những trường hợp tận Kiên Giang cũng tìm đến. Ông Khang cũng không ngần ngại cho chúng tôi biết bài thuốc là cần câu cơm của nhà ông hơn 30 năm nay. Bài thuốc của ông lang này gồm có 9 vị thuốc lá, không có gì hiếm hoi và khó tìm kiếm cả. Đọc xong bài thuốc cho tôi, ông nhoẻn miệng cười: “Đàn bà thì dùng cả 9 vị thuốc, đàn ông thì bớt đi 2 vị, còn 7 vị thôi. Biết là những thứ lá lẩu đó nhưng không phải ai cũng làm được đâu. Có bí quyết cả đấy”.

Pha khám bệnh bí hiểm

Hồi đầu năm nay, ở Hương Khê có những lời đồn thổi về một ông thầy có loại thuốc trị được “ma thuốc độc” rất hiệu nghiệm. Chỉ cần mang một cái áo, miễn là còn mùi mồ hôi người bệnh là ông có cách trị. Chưa biết thực hư chuyện này ra sao, chúng tôi lấy vội cái áo phông trắng của mình vừa mặc xong tìm đến vị thầy thuốc này.

Xã Hương Bình, Hương Khê quê của ông thầy tự nhận mình là thầy lang này còn nghèo lắm. Đầu giờ chiều, đã có khá đông con bệnh đến cầu cạnh nhà ông. Chú ý xung quanh mới thấy rằng những người tới nhà thầy lang này đều vượt đường xa tới đây và chủ yếu đều đến lần đầu. Đến lượt, tôi mang cái áo vào phòng khám của thầy trình bày:

– Dạ, thưa thầy, con có đứa em con ông chú, 2 tháng nay bỗng nhiên như người mất trí, đêm thì mê sảng, ngày thì lang thang vật vờ. Người nhà đoán là bị ma ám vào người. Con mang cái áo phông của nó đến đây nhờ thầy giúp.

Gian phòng nhỏ, tối, xung quanh toàn thuốc, lá lẩu, hương khói, có 2 ghế ngồi cho người nhà bệnh nhân và cho thầy làm việc. Vị lang có tướng mạo cao lớn, giọng nói ồm ồm ngồi đối diện trong cái phòng tối thui. Cộng với việc từ lúc vào nhà thầy toàn nghe kể về chuyện ma quỷ tôi cũng sởn cả gai ốc.

Chiếc áo được trải phẳng trên bàn, cầm hai que hương, thầy múa rất điêu luyện, vừa múa vừa lẩm bẩm cái gì đó không ai có thể nghe được. Múa xong, thầy miết 2 quả trứng khắp cái áo, sau đó đập chúng ra một cái đĩa bên cạnh. Cầm kính lúp soi rất tỉ mỉ khắp áo lại chuyển sang soi đĩa trứng.Vừa chăm chú nhìn vào kính lúp, ông hỏi tôi:

Xem thêm  Sản phẩm Sống Khỏe mỗi ngày của Manulife

  Đi những viện mô (đâu) rồi?

  Dạ, em nó đi Bệnh viện Ba Lan (Vinh) nhưng không kết luận được bệnh gì.

  Hay nói sảng vào ban đêm đúng không?

  Đúng ạ!

  Cháu ơi, ám khí nặng lắm. Hắn bị trúng độc (ma ám) rồi, nặng lắm – Thầy lang lắc đầu.

  Bây giờ trăm sự nhờ thầy – Tôi lo lắng.

Ông chép mồm chép miệng trách người nhà chúng tôi để tình trạng này quá lâu, một thời gian nữa không đuổi con ma đó thì thằng em tôi sẽ không sống được. Nhưng ông trấn an: “Trị được, trị được, miễn là về nhà làm theo cái đơn tôi kê đây”.

Đọc cái “lịch trình” đuổi ma cho thằng em mình, tôi bắt đầu thấy lằng nhằng với cách chữa bệnh rất nặng “phần âm”. 10h đêm ăn lòng đào 2 quả trứng gà, cũng thời điểm đó, người nhà phải làm thuốc, nhưng thuốc đó làm xong thì 4h sáng hôm sau mới được uống… Thầy lúi húi bốc thuốc:

– Tình hình này phải uống 7 thang, sau đó tiếp tục vào đây lấy thuốc. Cái này phải lâu dài và phải kiên trì mới được.

– Thầy cho em con 2 thang đã. Có gì thay đổi con gọi cho thầy ngay, rồi lại vào đây lấy thuốc, như thế hay hơn.

  Không ít nhất cũng phải 4 thang mới được.

Tôi miễn cưỡng trả cho thầy 200.000 đồng để có được 4 thang thuốc trị độc. Ra về thầy còn gọi giật lại căn dặn: “Thuốc thầy là thuốc bí hiểm, có bí hiểm thì mới trị được bệnh bí hiểm, do vậy uống vào cũng sẽ có những triệu chứng lạ. Uống thuốc ni vào, em cháu sẽ bị liệt 6 tiếng, nằm một chỗ, như thế thì người nhà đừng có lo. Có hiệu nghiệm đấy. Rứa nó mới phá ra được”. Tôi vâng dạ rồi bước ra khỏi căn phòng tối um để dành thời gian cho nhiều người khác.

Trong lúc thầy lấy kính lúp soi “ma” trên cái áo, tôi để ý thấy ông thầy này có ghi chép lại họ tên những người bị “ma ám” đến đây chữa trị. Từ đầu năm tới giờ đã gần hết hai quyển vở giấy Bãi Bằng. Hầu hết là những người ở nơi xa đến, nào là Con Cuông – Nghệ An, Tĩnh Gia – Thanh Hoá. Trong danh sách đó còn có cả bệnh nhân đến từ Long An, Cần Thơ… Điều đặc biệt là không có một bệnh nhân nào người Hương Khê – Hà Tĩnh quê ông. Chẳng lẽ bụt nhà không thiêng? Điều này cũng phần nào cho chúng ta thấy được sự thật của cái gọi là “thuốc bí hiểm”, “bệnh bí hiểm” khiến nhiều người hoang mang, chạy tứ phương tìm “thầy lang bí hiểm”.

Mời bạn đọc đón xem kỳ tới để hiểu rõ sự thật của cái gọi là “ma thuốc độc”.

Bài 2: Bệnh giả và những nỗi đau thật

Quang Thành

kieudiep

Thuộc website Harveymomstudy.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.